Tâm sự xót xa đến THẮT LÒNG của mẹ đơn thân sinh con xong bị nhà trai CHỐI BỎ vì vừa nghèo lại còn sinh con gái

100
Loading...

Không ai muốn sinh con ra mà không được chấp nhận bởi dù tình cảm mẹ dành cho con có nhiều bao nhiêu cũng khó lòng bù đắp những thiếu hụt hơi bóng của người làm cha, làm trụ cột. Thế nhưng, vì nhiều lý do đôi khi phụ nữ – người được tạm gọi là phái yếu đành gồng mình mạnh mẽ trở thành mẹ đơn thân, cứng rắn lo cho tương lai của con.

Làm mẹ là thiên chức, là đặc quyền của người phụ nữ, trải nghiệm sinh con vì thế chưa bao giờ là dễ dàng mà luôn chứa muôn vàn đau đớn. Nhưng với mẹ T.T. (25 tuổi, hiện sống tại Điện Biên) sinh con còn là buồn tủi: Tủi cho phận mình, tủi cho đứa con trong bụng.

tam su that long cua me don than sinh con xong bi choi bo vi... ngheo, mang bau truoc cuoi - 1

Con gái chị nay đã được 5 tháng tuổi.

Ngày con được 5 tháng tuổi cũng là cột mốc đánh dấu tuổi 25 đầy gian truân của mẹ, để nhắc nhớ bản thân về những gì đã qua, chị viết gửi con vài dòng mà bản thân chị hiểu con chắc chẳng bao giờ đọc được.

Loading...

“Gái yêu của mẹ!

Thế là hôm nay con tròn 5 tháng tuổi và cũng là ngày sinh nhật lần thứ 25 của mẹ. Hôm nay mẹ muốn viết ra vài lời gửi tới con dù con chưa thể biết đọc, cũng có thể con sẽ chẳng đọc được…

Con biết không, khi mẹ thử que lên 2 vạch mẹ vừa mừng vừa lo vì mẹ vẫn chưa làm cô dâu…” Và ngày chị lo lắng nhất cũng đến, lời nói chị không muốn nghe nhất cũng từng từ, từng từ một được thốt ra bởi người chuẩn bị làm cha đứa trẻ trong bụng. “Bỏ đi em, anh còn lo sự nghiệp, gia đình không cho cưới…”, nghe mà căm, mà hờn.

“Mẹ đã từng bế tắc đến tột cùng khóc không được, cười cũng ra nước mắt. Có lúc mẹ tự nghĩ bỏ mẹ sẽ bỏ cả 2 giữ mẹ sẽ giữ cả 2. Nhưng mẹ thua con yêu ạ! Mẹ bắt đầu thay đổi tính tình, cáu bẳn, áp lực rồi tự làm mình đau… và đương nhiên họ cũng nghe theo gia đình của họ bỏ mặc mẹ con mình khi con ở tuần thứ 7.”

Trong cơn giận, thoáng ra trong đầu là cái chết để giải thoát tất cả – cả mẹ và cả con. Nhưng khi nghĩ tới người xung quanh chị lại mỉm cười dù đêm nào cũng khóc. Có lẽ bởi vậy, mà từ khi sinh ra Bống (tên ở nhà của con chị) rất ít khi cười, mặt luôn buồn.

Chuyện gì đến cũng phải đến: “Người ấy có người yêu mới, mẹ lại nóng nảy, lại uất ức cãi qua chửi lại rồi họ nói con không phải con họ và ti tỉ câu nói nhói lòng cả đời mẹ sẽ không bao giờ quên. Suy cho cùng vẫn là những lí do đưa ra để chối bỏ trách nhiệm.

Ngày tháng cứ thế trôi qua dù chẳng êm đẹp nhưng cũng nhanh lắm, mẹ đã nghe được tiếng khóc chào đời của con, mẹ còn không biết hình hài con như thế nào bác sĩ đã đưa con ra ngoài trước và 1 số bác sĩ còn lại hoàn thành nốt ca mổ. Lần đầu mẹ khóc vì hạnh phúc vì có con, con yêu ạ.”

tam su that long cua me don than sinh con xong bi choi bo vi... ngheo, mang bau truoc cuoi - 3

Dù có nhiều nỗi đau nhưng hạnh phúc được bù đắp vì có con.

Hạnh phúc chưa được bao lâu, chị bị tắc tia sữa vì không ai nhắc chị phải cho con ti sớm lại lớ ngớ vì sinh con lần đầu. Chị đau phát khóc mà phải nín nhịn vì con.

“Những ngày bỡ ngỡ chả biết làm sao cho con ti vì mẹ không dậy được cũng không ai nhắc mẹ phải cho con ti sớm, mẹ ngu quá phải không con? Thế là mẹ bị tắc tia sữa… ôi chỉ có ai trải qua mới hiểu được nó đau như thế nào. Mẹ lại khóc, cả căn phòng ai cũng nhìn có người thương hại mẹ, có người chỉ trích mẹ, cũng có người chỉ bảo mẹ cách để sữa ra. Lúc ấy bác của con, người chăm lo cho mẹ con mình cũng thương mẹ mà khóc theo.”

Sau khi cố gắng kết nối với nhà nội của em bé nhưng không nhận được câu trả lời, chị không muốn nói tới người bố đấy và tỏ thái độ không vừa lòng khi có ai đó nhắc đến tên người đàn ông phụ bạc. Chị thà để con mình là con không cha, chứ nhất quyết không muốn một người không hỏi han thăm nom nghiễm nhiên mang danh bố của con mình.

Rồi người ấy lấy vợ, dù chẳng muốn nghe nhưng vô tình tin tức cứ lan truyền đến tai chị. “Mẹ dù biết trước sẽ có ngày này nhưng mẹ vẫn rơi nước mắt vì mẹ thương con, vì mẹ còn hận, mẹ không biết làm sao để buông bỏ không còn hận thù trong lòng con à!

Mẹ ôm con khóc, con nhìn mẹ bằng ánh mắt ngây thơ vì con đâu biết chuyện gì. Mẹ thương con lắm nhưng mẹ bất lực mẹ xin lỗi con nhé con yêu, mẹ xin lỗi vì đã không để con sinh ra trong 1 gia đình có đủ bố mẹ, mẹ xin lỗi vì đã để con thiệt thòi. Mẹ không hứa sẽ cho con cuộc sống đầy đủ nhưng mẹ hứa mẹ sẽ cố gắng hết mình để con có cuộc sống tốt.”, chị chua xót.

Gạt bỏ mọi thứ không chắc lòng chị sẽ an yên nhưng chị hiểu giờ chị là người thân duy nhất con có. Vì thế, dù yếu mềm tới mấy cũng phải mạnh mẽ để sống và lo cho con thật tốt.

“Mẹ mong con sau này sẽ hiểu cho mẹ không oán trách gì mẹ. Mẹ nghĩ mẹ thật mạnh mẽ vậy nên con cũng hãy mạnh mẽ cùng mẹ vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống nhé thiên thần của mẹ.

Mẹ muốn nói với con nhiều lắm nhưng thôi khi nào con lớn con hiểu chuyện mẹ sẽ kể cho con nghe câu chuyện dài này… chúc thiên thần của mẹ luôn mạnh khoẻ bình an.

Chúc tuổi 25 của tôi an nhiên bên gia đình và con gái!”

Theo Phụ nữ Thủ đô

Xem thêm: Nghẹn ngào tâm sự của người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác

Ừ thì Lành đã đi rồi, nhưng đôi mắt của cậu vẫn đang soi đường cho một ai đó, trái tim của cậu vẫn đang thổn thức giúp một cuộc đời. Và biết đâu đó trên đường đời này, đôi mắt của Lành lại được trông thấy mẹ.

“Mày đi ra khỏi nhà cho tao, đi!” – người mẹ chỉ tay vào mặt cậu con trai, cơn giận gần như xé toạc không gian bức bí của căn nhà được dựng tạm bằng vài tấm tôn cũ rích. Cậu con trai chẳng dám mở miệng thanh minh một lời, bởi trong lúc đó nói lời nào cũng chỉ như dầu đổ vào lửa, cậu lủi thủi gom mấy bộ đồ bỏ vào balo rồi lặng lẽ bước đi.

Đó là lần hiếm hoi hai mẹ con cô Phụng cãi nhau lớn như thế, và cũng là lần cuối cùng, bởi 1 tháng sau đó, họ mãi mãi không còn được gặp nhau.

Lành bỏ nhà đi được vài bữa thì cô Phụng nhớ con. Nhưng ngặt nỗi gọi điện cho nó mấy lần mà không được, cô nhờ hàng xóm hỏi han thì mới hay nó qua nhà bạn ở ké hổm rày. “Trời ơi, nói đi là đi luôn hông về, má lo quá chừng!” – cô trách thằng Lành. Thằng nhỏ không dám nhìn má, lúi cúi nói: “Má đuổi con, sao con dám về nhà”. Cô Phụng cười qua chuyện: “Má tức mày thì má nói vậy thôi, chứ sao má bỏ mày được, thôi gom đồ đi về với má”.

Trên đường về nhà, thằng Lành tâm sự với má rằng đi làm hồ cực quá, nó tính theo bạn học nghề tóc vừa có thu nhập ổn định, vừa đỡ vất vả. Má nó gật gù nhưng cũng mông lung: “Nhà mình nghèo quá, tiền đâu cho mày đi học cắt tóc. Thôi ráng làm hồ thêm mấy tháng nữa, má gom gom tiền rồi cho mày đi học nghề nghen!”. Lành cười tươi rói nói dạ dạ. Một tháng sau nó mất trong một vụ tai nạn giao thông.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 2.

Nhà trọ chật hẹp được dựng tạm bằng mấy tấm tôn cũ ở đường Bình Trưng – là nơi mấy mẹ con sinh sống bao năm qua.Tròn 2 năm kể từ ngày Lành mất, những ký ức bàng bạc của cậu con trai vẫn luôn quẩn quanh tâm trí cô Võ Thị Ánh Phụng (48 tuổi). Người phụ nữ Bến Tre hơn hai mươi năm chật vật trên mảnh đất Sài Gòn vẫn không thoát nổi cái nghèo, cái khổ. Hai vợ chồng có với nhau ba đứa con thì chồng cô Phụng qua lại với người phụ nữ khác. Cô giận chú, nhưng chẳng trách một lời, cứ vậy lầm lũi nuôi mấy đứa nhỏ.

Tay phải của cô bị tai nạn nên hoạt động rất yếu.Nhà nghèo, thành ra chuyện học hành không tới nơi tới chốn, chị gái Lành và Lành mới lớn đã phải đi làm thuê làm mướn phụ má nuôi em. “Tánh tình nó cũng y chang cái tên nó vậy đó, hiền lành và thương mẹ lắm. Đi phụ hồ được bao nhiêu tiền là đem hết về cho mẹ không giữ đồng nào” – cô Phụng kể về con trai.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 4.

Bộ quần áo mà Lành hay mặc vẫn được cô Phụng giữ lại như kỷ vật. Lâu lâu cô lại đem ra giặt rồi ủi thẳng thớm treo vào tủ.Bữa trưa hôm đó, Lành đi ăn trưa thì bị tai nạn giao thông, cô Phụng nhớ như in: “Vào bệnh viện thì thấy nó không bị gì nặng, chỉ bị trầy chân. Lúc công an vào hỏi thì nó vẫn trả lời được. Nhưng sau đó thì mê man luôn. Bác sĩ nói là bị xuất huyết não”. Sau đó người ta chuyển Lành vào bệnh viện Chợ Rẫy. Anh chàng nằm mê man suốt 1 tuần liền rồi mất, không kịp nói với mẹ, với chị, với cậu em trai nhỏ một lời cuối cùng.

Sự ra đi của Lành đã hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai cho em trai

Di ảnh của Lành được đặt trên một chiếc bàn đơn sơ ở góc nhà chật hẹp. Cậu trai trẻ với giấc mơ dang dở vẫn nở nụ cười hiền hoà, bởi đến lúc không còn tồn tại cậu vẫn để lại cho đời những điều lành.

“Lúc Lành mất, bác sĩ Thu (TS Dư Thị Ngọc Thu – Trưởng Đơn vị điều phối ghép bộ phận cơ thể người Chợ Rẫy) có đến gặp an ủi gia đình tôi. Bác sĩ có ngỏ lời về chuyện hiến tạng. Tôi thì không được ăn học, nên chẳng biết hiến tạng là như thế nào. Chỉ hiểu đơn giản là cơ thể của con tôi có thể cứu sống nhiều người khác. Tôi suy nghĩ rất nhiều vì thật sự không muốn con mình ra đi không toàn vẹn. Nhưng thử đặt mình vào trường hợp của người bệnh, trong lúc nguy khó có ai đó chịu giúp mình thì quý biết bao nhiêu. Thằng Lành xấu số đi sớm, nhưng tâm nó sáng tôi tin nó sẽ đồng ý cho tôi ký vào lá đơn của bệnh viện” – cô Phụng tâm sự về quyết định hiến tạng của con trai xấu số.

Cô Phụng quyết định hiến tạng của con trai để cứu những người bệnh khác.Mỗi người một số mệnh, con đường của Lành tuy ngắn ngủi nhưng duyên trời lại nối dài để một phần cơ thể của cậu được tiếp tục phần đời của mình. Rất nhiều người phản đối quyết định hiến tạng của cô Phụng. “Người ta đồn tôi bán nội tạng của con trai để lấy tiền. Trời ơi! Làm mẹ ai ác như vậy, tôi nghèo nhưng đâu tới mức bán con mình. Người thân trong nhà cũng trách, nhưng tôi nghĩ mình làm đúng lương tâm của mình, còn ai muốn nghĩ gì thì cho họ nghĩ” – người mẹ ngậm ngùi nói.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 6.

Tất cả mọi người đều phản đối quyết định của cô.Chẳng ai sống giùm ai cuộc đời của nhau, cô Phụng lại trở về với những vất vả cơm áo gạo tiền. Cô đi làm lao công cho một quán bar, số tiền lương ít ỏi chật vật lắm mới đủ cho cô và cậu con trai út – Sơn Lâm (8 tuổi) sống qua ngày. Bác sĩ Thu nhiều lần ghé thăm gia đình, cô bác sĩ thương thằng Lâm không được đến trường, nên xin cho cậu nhóc đi học lớp một tại trường tiểu học Nguyễn Văn Trỗi (quận 2).

Lâm được các nhân viên, bác sĩ ở bệnh viện Chợ Rẫy hỗ trợ đến trường.Sơn Lâm đi học chữ

Thằng Lâm từ nhỏ tới lớn chưa biết lớp học là gì, cũng chẳng biết thầy cô, bạn bè là gì, thế nên nó khép mình chẳng chịu tiếp xúc với ai. Hơn một năm trời thằng nhóc ù lì, không nói chuyện với ai và cũng không biết đọc, biết viết.

Mọi người đều rất buồn bởi mỗi bước đi của Lâm luôn bước cả phần của anh Lành. “Thằng anh hiền bao nhiêu thì thằng em lì bấy nhiêu. Thấy nó đi học mà về không đọc, không viết được chữ nào là thấy rầu” – cô Phụng tâm sự.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 8.

Lâm có dấu hiệu của chứng tăng động chậm phát triển nên việc học tập khá khó khăn.May mắn có cô Thoa – một giáo viên về hưu chịu nhận dạy kèm cho Lâm. Cứ sau giờ học trên trường, mẹ lại chở Lâm sang nhà cô Thoa để ăn tối rồi học thêm. “Ban đầu rất khó khăn để dạy cho Lâm, vì cậu này không chịu mở miệng đọc. Mỗi lần kêu đọc chữ là cứ cắn chặt môi đến chảy máu mới thôi. Thấy khó tiến bộ nên hè năm ngoái tôi bảo với mẹ bé là cho bé sang nhà tôi ở cả ngày để tôi kèm sáng chiều. Nhờ vậy mà giờ thì Lâm đã mạnh dạn hơn, biết viết và đọc chữ” – cô Thoa tự hào nói về những tiến bộ của cậu học trò cá biệt của mình.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 9.

Cô Thoa nghiêm khắc và tận tuỵ đã giúp được Lâm tiến bộ.Mọi cố gắng cuối cùng cũng có dấu hiệu khả quan, năm nay Lâm học lại lớp một và trong kỳ kiểm tra cậu nhóc đã được 10 điểm toán và 9 điểm tiếng Việt. Mặc dù vậy, hành trình của Lâm vẫn còn thật dài phía trước. Còn hành trình của Lành, dù đã kết thúc nhưng lại mở ra một con đường tươi sáng hơn cho cậu em trai, tin rằng nơi nào đó Lành cũng đang mỉm cười.

“Làm anh thật khó

Nhưng mà thật vui

Ai thương em bé

thì làm được thôi” – hôm nay Lâm đọc dõng dạc bài thơ “Làm Anh” cho cô Thoa nghe.

Người mẹ hiến tạng con trai chết não để hồi sinh 5 cuộc đời khác và mở ra tương lai mới cho người con nhỏ - Ảnh 11.

Hôm nay Lâm mang trên mình của ước mơ còn dở dang của anh Lành.7h tối, cô Phụng qua rước Lâm về, hai mẹ con lại tíu tít cười nói trong ngôi nhà nhỏ. Từ ngày chị hai đi lấy chồng, anh ba về với đất, ngôi nhà này chỉ còn lại hai con người, tình yêu thương cũng gói gọn lại, nhỏ xíu thôi.

Cô Phụng kể nhiều lần đi làm bắt gặp mấy cậu thanh niên đi phụ hồ trạc tuổi con trai mình, cô cứ đứng ngó trân trân, rồi tự nhiên chảy nước mắt. Ừ thì Lành đã đi rồi, nhưng đôi mắt của cậu vẫn đang soi đường cho một ai đó, trái tim của cậu vẫn đang thổn thức giúp một cuộc đời. Và biết đâu đó trên đường đời này đôi mắt của Lành lại được trông thấy mẹ.

Theo phunuthudo

Loading...