NỖI ÁM ẢNH mang tên TRẦM CẢM SAU SINH và những câu chuyện THẬT giật mình

928
Loading...

Trầm cảm sau sinh là nỗi khiếp sợ mà nhiều bà mẹ từng trải qua. “Nó” chẳng từ 1 ai, thế nên không chỉ những mẹ sống trong hoàn cảnh bí bách, mệt mỏi, ức chế,… nhiều mới gặp phải; thực tế là có những mẹ cuộc sống rất “suôn sẻ” mà vẫn mắc phải chứng bệnh đáng ghét này. Tùy vào mức độ nặng nhẹ, có người thậm chí phát điên, ghét bỏ con, hay “nhẹ nhàng” hơn thì như câu chuyện của những mẹ dưới đây:

Ghét cay đắng ai gần con

Sinh con được gần 1 năm nhưng đến giờ chị Nguyễn Thu Trang (Đống Đa, Hà Nội) vẫn chưa hết sợ vì trạng thái trầm cảm sau sinh của mình. Chị kể, khi mang thai bé Na chị cũng từng nghe nhiều bạn đồng nghiệp kể về trầm cảm, cũng đọc nhiều báo, diễn đàn về tình trạng này nhưng bản thân chị luôn nghĩ như “chuyện của người ta”. Chị được chồng yêu chiều, chăm sóc từng li từng tí nên nghĩ mình là trường hợp ngoại lệ, không thể mắc chứng trầm cảm “dở khóc dở cười này”. Thế nhưng sinh bé Na xong chị mới “thấm”…

Chị Trang chia sẻ: “Sau khi sinh bé Na, bản thân mình không thích cho ai gần con mình vì cứ sợ con đau, con mệt, con không thích, con khó chịu,… Không hiểu sao mình lại thấy ghét kinh khủng những người trước đây từng yêu quý. Thậm chí ngửi mùi của họ thôi cũng ghét cay đắng. Mình sợ nằm chung, sợ gần gũi với chồng. Lúc nào cũng có cảm giác khó chịu, không ưa chồng mặc dù chồng hết mực chăm vợ, thương con”.

Chị Trang thậm chí ghét gần gũi chồng mặc dù anh vốn rất thương vợ con.

Loading...

Thêm bà mẹ chồng kĩ tính và hơi tiết kiệm thái quá nên càng làm chị bực dọc hơn. “Mẹ chồng mà cứ giặt nước ngày hôm nay xong để lại ngày mai giặt tiếp và đồ của con mình cũng bị giặt như thế thì có người bình thường cũng phát điên chứ chưa nói đến gái đẻ. Bà còn tiết kiệm điện đến nỗi giấu cả điều khiển điều hòa ban đêm vì sợ tốn điện. Chồng đi công tác không có nhà, thế là 2 mẹ con ôm nhau mà nước mắt giàn giụa. Mình muốn gào lên thật to như người điên loạn nhưng may là cố kìm nén được. Nhưng phải sau chừng 1 năm những biểu hiện của mình mới giảm. Hiện tại Na 1 tuổi, mình lấy lại được xúc cảm và cuộc sống dần cân bằng hơn” – chị tâm sự.

Căm thù người mình ghét trước sinh

Cũng tương tự trường hợp chị Trang, chị Nguyễn Thu Hồng (Thanh Xuân, Hà Nội) cũng mất 1 khoảng thời gian dài để xua đi chứng trầm cảm. Từ trạng thái “không ưa” người thân trong nhà, chị Hồng chuyển sang giai đoạn “căm thù” họ.

Số là trước khi lấy chồng, chị bị gia đình chồng phản đối gay gắt về cuộc hôn nhân. Sau khi làm dâu, mâu thuẫn giữa chị với bên chồng cũng tăng lên. “Chị chồng luôn tìm cách bắt bẻ, soi mói. Mẹ chồng cũng nghe con gái mà hà khắc hơn với con dâu. Ngày mang thai Bi, mình chỉ có chồng làm hậu thuẫn. Sinh con xong, chồng lại bắt đầu đi công trình nên không thường xuyên ở nhà. Cảm giác lủi thủi, cô đơn và “đơn thương độc mã” vây kín. Mình bắt đầu có những hành vi quá khích sau sinh…”, chị Hồng kể.

Khi sinh bé Bi được 5 ngày, chị Hồng được ra viện. Mọi người đến thăm hỏi nhưng chị đóng chặt cửa không cho bất cứ ai vào. Nghe thấy tiếng của mẹ chồng, chị chồng hay bất cứ người quen nào chị cũng đều có cảm giác thù hằn, bực dọc. Khách bên ngoài gọi cửa chị nhất quyết không mở. Chị không muốn cho ai được nhìn thấy con chị, không muốn ai ôm hay động chạm vào cu Bi. Duy chỉ có mẹ đẻ dỗ ngon ngọt chị mới cho vào thăm và tắm cho bé.

“Không hiểu lý do gì mà hễ chỉ cần nghe tiếng thôi tôi đã muốn cào, cấu thậm chí có ý định ghê sợ hơn là đánh đấm những người tôi từng ghét thời gian tôi mang bầu. Từ mẹ chồng, chị chồng và ngay cả với chồng tôi cũng có đôi chút căm phẫn. Thời gian sau sinh tôi khá nhạy cảm với tất cả. Dịp này đang cần sự trợ giúp từ chồng nhiều nhất thì anh liên tục đi công tác xa khiến tôi nảy sinh nghi ngờ (hay là chồng có bồ bịch bên ngoài). Chồng gõ cửa phòng thôi tôi cũng liên tưởng ngay tới việc động chạm xác thịt của anh ấy với một người đàn bà khác bên ngoài. Nhiều đêm con khóc quấy mà tôi bất lực cào xước cả tay anh, máu túa ra rơi xuống chiếu. Rồi có lúc 1 mình chăm con buổi đêm ức chế cứ cầm cái bình uống nước của con phi vào thành giường, càng ném càng thấy thỏa mãn” – chị nhớ lại.

Sau 8 tháng, mọi trạng thái tâm lý của chị Hồng cũng ổn định. Chồng chị biết vợ như vậy nên lo lắng và xin nghỉ đi công trình, dành thời gian chăm chút vợ con. Công việc nhà của chị được san sẻ, việc chăm con ban đêm chồng chị cũng phụ giúp nhiều.

“Mình có thời gian nghỉ ngơi, giao tiếp với mọi người trong gia đình. Đặc biệt là với bố mẹ chồng nên tâm trạng dần xoa dịu hơn. Hy vọng thời gian tới cuộc sống của mình sẽ cân bằng hơn, chứng trầm cảm sẽ hết và mọi thứ tốt đẹp dần”, chị Hồng chia sẻ.

Những hình ảnh cho thấy trầm cảm sau sinh khiến người mẹ có suy nghĩ đáng sợ đến thế nào

Có lẽ chưa bao giờ cụm từ “Trầm cảm sau sinh ” lại được nhắc đến nhiều như vậy. Nguyên nhân chính có thể là do những hậu quả chứng bệnh này để lại quá nặng nề và nhận thức của người phụ nữ về trầm cảm sau sinh đã được nâng cao. Rất nhiều bà mẹ đã dũng cảm nói lên suy nghĩ tiêu cực và sự lo lắng chất chứa trong lòng sau khi sinh và trong quá trình nuôi con.

Nếu phát hiện bản thân bắt đầu lo lắng, mệt mỏi sau khi sinh con, các mẹ hãy dũng cảm nói lên suy nghĩ của mình thay vì giữ trong lòng. (Ảnh minh họa)

Một chiến dịch mang tên Speak the secret (Tạm dịch: Bật mí những bí mật) đã được phát động bởi Trung tâm Postpartum Stress Center (Trung tâm điều trị căng thẳng sau sinh) tại Pennsylvania (Philadelphia) do bà Karen Kleiman sáng lập. Kleiman là nhà hoạt động xã hội có tiếng trong lĩnh vực y học lâm sàng và là đồng tác giả cuốn “Dropping the Baby and Other Scary Thoughts” (Loại bỏ những nỗi lo và suy nghĩ tiêu cực sau khi sinh). Trong chiến dịch này, bà đã cùng hợp tác với họa sĩ Molly McIntyre để tạo ra những bức tranh mô tả cuộc đấu tranh âm thầm của người mẹ với hội chứng trầm cảm sau sinh . Đó là bộ tranh thay lời muốn nói của người mẹ, phản ánh một cách chân thực những lo âu, suy nghĩ, đấu tranh tư tưởng của các bà mẹ đã và đang phải đối mặt với hội chứng này.

Thực ra người phụ nữ rất cần nhận được sự cảm thông, chia sẻ và thấu hiểu bằng những việc làm thiết thực trong quá trình chăm sóc con cái.

Chia sẻ trên tờ HuffPost, bà Kleiman cho biết: “Chiến dịch này nhằm khuyến khích, động viên những người phụ nữ hãy can đảm lên tiếng, chia sẻ những suy nghĩ tiêu cực và có phần đáng sợ sau khi sinh và xem đó là hành động dũng cảm và trung thực về những trải nghiệm không mấy suôn sẻ của bản thân.”

Với kinh nghiệm làm việc hơn 30 năm trong lĩnh vực này, bà Kleiman muốn sử dụng những bức tranh minh họa như là 1 cách để giúp mọi người nhận thức rõ hơn về trầm cảm sau sinh , giảm bớt sự kỳ thị với hội chứng này.

Những suy nghĩ “đáng sợ” của người mẹ thực ra vẫn chỉ là lo lắng cho sự an toàn và phát triển của con thôi.

Thông qua chiến dịch, một số phụ nữ đã chia sẻ rằng họ thực sự chưa bao giờ dám nghĩ đến việc nói ra những lời này. Những suy nghĩ tiêu cực trong đầu họ quá đáng sợ nếu họ nói ra, nhưng quả thực họ đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau khi can đảm nói lên suy nghĩ của chính bản thân. Mặc dù việc cảm thấy lo lắng giai đoạn sau khi sinh em bé là một phản xạ hết sức tự nhiên, thế nhưng rất nhiều bà mẹ trẻ vẫn ngại ngần và không dám bày tỏ nỗi lòng, cảm xúc và những vấn đề của mình.

Nguyên nhân có rất nhiều, nhưng phần lớn vẫn là do sự kì thị của nhiều người về chứng bệnh này. Các bà mẹ lo sợ bị người khác đánh giá, hoặc họ coi mình là những người mẹ tồi, yếu đuối, không đủ sức để làm mẹ. Thậm chí, một số phụ nữ còn lo lắng rằng nếu họ tiết lộ cảm xúc thì họ sẽ bị tước quyền nuôi con.

Nỗi lo sợ bị người khác đánh giá, hoặc bị coi là những người mẹ tồi, yếu đuối, không đủ sức để làm mẹ, bị tước quyền nuôi con luôn ám ảnh người mẹ.

Những nỗi lo và ngoại hình sồ sề, chiếc bụng ngấn mỡ cũng khiến người mẹ gặp không tí rắc rối và phiền muộn.

Chính bản thân người mẹ đôi khi còn không hiểu rõ mức độ lo lắng, suy nghĩ như thế nào là bình thường và không bình thường. Họ không biết những dấu hiệu nào cho thấy họ đang gặp phải vấn đề ở mức nghiêm trọng. Bà Kleiman giải thích: “Một nguyên tắc chung đó là nếu sự lo lắng làm ảnh hưởng đến tâm trạng, hoạt động của người mẹ trong ngày hôm đó và những ngày tiếp sau thì đó là sự lo lắng quá mức bình thường. Lúc này người mẹ nên tìm đến các phương pháp chăm sóc sức khoẻ và chia sẻ với người thân để được giúp đỡ. Phụ nữ cần phải cảm thấy an toàn để có thể chia sẻ, nói chuyện về vấn đề mà họ đang gặp phải. Sau khi làm được điều này, sự lo lắng và cảm giác yếu đuối, tội lỗi cũng như những suy nghĩ tiêu cực giảm xuống đáng kể, người mẹ sẽ cảm thấy ổn định và tâm trạng cải thiện tốt hơn.”

Nói thật đi, đã bao giờ các mẹ có suy nghĩ rằng giá như không có con thì mẹ có thể quay lại cuộc sống bình thường không?

Bà Kleiman cũng nhấn mạnh về sự cần thiết trong việc nâng cao nhận thức những lo lắng, sự khó khăn mà người phụ nữ gặp phải sau khi sinh, chứ không chỉ đơn thuần là trầm cảm. “Nếu một người mẹ cảm thấy lo lắng – cả về mặt sinh học, di truyền, hay tâm lý – thì họ sẽ càng có nguy cơ cao phát sinh những suy nghĩ tiêu cực, dẫn đến mất kiểm soát bản thân”, bà cho biết thêm.

Bản năng làm mẹ là có thật, chỉ có điều là mẹ chưa nhận ra hết thôi.

Thực ra chị em phụ nữ chúng ta đều chung cảnh ngộ mà thôi, nhưng vẫn luôn cố gắng thật chỉn chu trong mắt mọi người, và đôi khi điều đó khiến người mẹ cảm thấy thật mệt mỏi!

Thông qua những bức tranh minh họa, hy vọng các bà mẹ có thể tìm thấy tiếng nói của chính mình. Những bà mẹ trẻ sẽ thấy mình được thấu hiểu và không hề đơn độc. Còn nếu tiếp tục im lặng và xấu hổ, không chia sẻ cảm xúc, suy nghĩ sẽ càng đẩy người mẹ đi vào ngõ cụt của trầm cảm, khó có thể thoát ra khỏi và để lại hậu quả khôn lường.

Loading...