Những câu chuyện khiến người đọc rùng mình, sợ hãi khi biết được sự thật ẩn giấu đằng sau nó

56
Loading...

Những câu đố Cryptic luôn khiến bạn đọc vừa rùng mình sợ hãi vừa tò mò. Hãy cùng nâng cao khả năng suy luận của mình qua những câu đố dưới đây nhé!

Tiếng khóc

Có một anh kia ngủ cùng gia đình mình, nửa đêm đang ngủ thì bật dậy đi vệ sinh, thật kì lạ là vợ con anh đã biến mất tự lúc nào, anh không quan tâm lắm, trước mắt cứ giải quyết đi đã.

Sau khi xong xuôi, anh bước ra hành lang thì nghe tiếng khóc tỉ tê của vợ ở phòng khách, anh vội chạy ra, từ đằng xa, anh thấy nhiều người …..

Loading...

Chạy ngang qua tấm gương ở hàng lang, bỗng dưng anh dừng lại, té xuống đất, miệng anh cứng đờ không thốt nên lời. Đột nhiên, anh không ra phòng khách nữa mà quay lại phòng ngủ.

Vừa đi tới cửa, nhìn lên giường, anh sững người ngồi bệt xuống, khóc nức nở, khóc còn to hơn cả vợ mình ….. Nhưng không ai nghe.

Giải thích: Nếu như các bạn đọc qua chi tiết vợ ngồi khóc thì có lẽ đã có câu trả lời. Nhưng thực ra không phải vậy. Anh ta đi qua tấm gương rồi cái gì đó thì có vẻ như anh ta không nhìn thấy mình ở gương nữa.

Anh ta nhìn giường, ngồi khóc không ai nghe => Xác anh ta trên giường, anh ta đã bị giết. Còn nữa, truyện có đề cập đến thằng con nhưng xuất hiện một lần => Thằng con giết anh ta.

Mời vào!

Tôi đang đi lạc trong một vùng sa mạc hoang vu, tôi đang rất đói và khát. Tình cờ tôi thấy một nhà hàng cũ đã đóng cửa. Tôi đánh liều gõ cửa, một tiếng vọng vang ra: ”Hết thức ăn rồi, nếu nghỉ qua đêm thì được”. Tôi đang rất mệt nên sao cũng được.

Từ trong nhà hàng bước ra một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đón tôi vào phòng của mình. Đang ngon giấc bỗng tôi nghe thấy tiếng xe ôtô, hình như có người gõ cửa. Trong quán chỉ vọng ra một tiếng: ”MỜI VÀO”.

Lời giải: Sự khác biệt giữa lần nhân vật tôi và người thứ 2 vào nhà hàng ở chỗ: Lần 1 nhà hàng có nói là hết thức ăn, nhưng lần thứ 2 thì không nói như vậy. Phải chăng đã có đủ thức ăn? Vậy tại sao lại mới qua một lúc đã đủ thức ăn, hơn nữa nơi đây lại là một sa mạc hoang vu.

Đáp án: Thức ăn ở đây đã có rồi, là người đã đi vào lúc trước, chính là nhân vật tôi.

Người phụ nữ lạ

Tôi đang trong nhà tắm thì nghe tiếng bước chân ngoài phòng khách. Ra khỏi nhà tắm, tôi ngạc nhiên thấy một người phụ nữ lạ đang đứng giữa phòng. Bà ta mặc bộ đồ cũ kĩ, tóc dài rối bời buộc cẩu thả sau lưng, khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác như vừa từ xa đến. Là một người thân của bạn tôi à?

– Bác tìm ai ạ?

Người phụ nữ nhìn tôi bằng đôi mắt vô hồn, đôi môi khô khốc nhếch lên:

Tìm cậu.

Tôi nghĩ bà ta đã nhầm, tôi không quen bà ta.

– Xin lỗi, cháu không quen bác.

Người phụ nữ vẫn nhìn tôi, lẩm bẩm:

– Tìm cậu.

Tôi bắt đầu thấy kì lạ, nhưng vẫn khá yên tâm. Bà ta không mang vũ khí, hơn nữa sức bà ta chắc chắn không làm gì được tôi. Tôi lịch sự nói:

– Chắc bác nhầm rồi, bác có thể hỏi người khác.

Tôi tiến đến cửa phòng định mở cửa ra hiệu đuổi khách.

Và tôi biết thế nào là sợ hãi cực độ, bà ta quả thật đến tìm tôi.

Lời giải: Bà này xuất hiện ở giữa phòng khách. Khi người này tới cái cửa chuẩn bị mở cửa thì lúc này mới biết là cửa vẫn khóa từ bên trong. Bà này vô dc nhà bằng cách nào? Phải chăng bà ta chính là ma?

Nhật ký

Tháng 8 năm 1904, tôi phát hiện trong nhà có một quyển nhật ký kỳ lạ. Xin nói rõ, ngôi nhà này là do người vợ cũ của tôi chọn và mua 6 năm trước, nhưng cô ấy và hai đứa con gái của tôi đã qua đời trong một tai nạn trên biển cách đây 2 năm. Hai đứa con của tôi được tìm thấy hai ngày sau đó ở hai bờ biển khác nhau, nhưng chúng đều đã chết.

Mấy ngày trước, tôi mời thợ sửa chữa đến để tân trang lại căn phòng của vợ mình, và họ phát hiện ra trên trần nhà có giấu một cuốn nhật ký. Bút tích trong cuốn sổ đúng thật là của vợ tôi, khi mở ra tôi đọc được những dòng chữ này: Ngày 15 tháng 7: Từ ngày hôm nay em và anh bắt đầu chung sống rồi. (Đó là ngày cưới của vợ chồng tôi.)

Ngày 21 tháng 9: Vì có chồng yêu nên mới có em ngày hôm nay.

Ngày 9 tháng 12: Dù chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ luôn ở bên chồng.

Ngày 23 tháng 2: Sắp rồi.

Ngày 29 tháng 2: Anh hiểu chứ, chồng yêu?

Tôi quá sợ hãi và chuyển nhà đi một nơi rất xa ngay sau đó.

Giải thích: Nhật kí viết ngày 29/2 nghĩa là năm đó là năm nhuận ( Những năm có ngày 29/2 là năm nhuận ), mà họ chuyển đến ngôi nhà này cách đây 6 năm tức là năm 1898, năm 1904 là năm nhuận mà năm nhuận cách gần nhất với năm 1904 là năm 1896 (vì năm 1900 không được tính là năm nhuận), trong khi đó nhật kí dc viết sau khi chuyển nhà nên chỉ có thể được viết vào năm 1904 –> người vợ chết rồi mà vẫn viết nhật kí được.

Hẹp

Đó là vào 1 đêm không trăng khoảng 2h sáng, hắn đi bộ. Con đường trong khu tập thể rất hẹp, chỉ đủ cho 1 người đi. Gã giật mình thấy có người mặc áo ba lỗ trắng ngồi bên đường , hắn tự nhủ , “giờ này còn ai ngồi đây?” Gã đi gần đến nơi thì vấp ngã, chới với và cố gắng không để mình chạm vào người đàn ông đó.

“Phù, may quá không chạm phải, không khéo lại ăn đòn oan”, rồi gã vui vẻ đi tiếp. Khi về tới nhà, sau khi khép cửa , gã nghĩ ra điều gì đó và lạnh toát sống lưng…

Lời giải: Hãy chú ý tới chi tiết: Con đường rất hẹp, chỉ đủ cho 1 người đi mà lại xuất hiện một người đàn ông khác => Người đàn ông này chỉ có thể là ma.

Anh trai

Một gia đình nọ có người con trai đột nhiên phát điên rồi giết hết cả nhà. Sau đó cảnh sát đến bắt giữ và anh ta bị tuyên phạt tử hình.

Người em gái may mắn sống sót nhưng do quá hoảng loạn nên mất đi trí nhớ. Vì tất cả người thân đã mất hết, trí nhớ cũng không còn, cô ta sống mà như đã chết. Một hôm cô tình cờ gặp một người xem bói, bèn nhờ bà ta xem hộ quá khứ của mình.

“Tại sao anh trai tôi lại phát điên?”

“Không, anh trai cô rất điềm tĩnh đấy.”

“Thế sao anh ấy lại giết hết cả nhà?”

“Không, anh trai cô chỉ giết một người thôi.”

Người em gái đột nhiên nhớ ra tất cả rồi òa khóc nức nở.

Đáp án: Thực ra người em gái mới là kẻ hóa điên rồi giết gia đình mình, sau đó bị mất trí nhớ. Người anh trai chỉ giết có một người, đó là chính mình, vì muốn chịu tội thay cho em gái nên đã đi đầu thú và lãnh án tử hình.

Cô gái sau khi nhớ ra toàn bộ câu chuyện thì quá đau lòng và thấy có lỗi với gia đình nên tự vẫn.

Đỏ

Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác. Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền. Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống. Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.

Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó. Tôi thấy một cô gái thật đẹp. Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó. Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ. Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.

Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi. Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.

Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.

Hãy cùng suy ngẫm và thử tài trí thông minh của mình với những câu đố ám ảnh này nhé!

Giải mã bí ẩn ngôi nhà ma 300 Kim Mã

Người Hà Nội không ai là không biết tới ngôi nhà 300 Kim Mã vì những lời đồn đoán rùng rợn về ma quỷ. Vậy thực hư thế nào, ngôi nhà 300 Kim Mã thực sự có ma hay không, cùng tìm hiểu bài viết dưới đây.

Hơn 2 thập kỷ, ngôi nhà số 300 Kim Mã với những cánh cổng sắt đóng im ỉm, han gỉ; những mảng tường láng xi măng xám xịt… thực sự là một dấu lặng ngay giữa ngã ba Kim Mã – Vạn Bảo vốn phồn hoa náo nhiệt.

Cũng chính từ đây, những câu chuyện nửa hư, nửa thực, nhuốm màu sắc ma mị được người ta truyền tai nhau, đẩy cái tên “nhà 300 Kim Mã” lan khắp Hà Nội, khiến nhiều người lạnh sống lưng khi đi ngang qua.

Những lời đồn rùng rợn về ngôi nhà ma 300 Kim Mã

Một độc giả kể lại: “Mọi người bảo đây là ngôi nhà ma đấy, trước nay chẳng có ai ở được, cứ bỏ hoang như vậy mấy chục năm nay rồi…”.

Những thông tin đầu tiên và duy nhất về toà nhà số 300 đường Kim Mã hầu như chỉ có những lời rỉ tai nhau trên mạng. Chúng được lập hẳn thành một mục riêng với hàng ngàn lượt người đọc và hàng trăm lời bình luận, bàn tán.

Mỗi người lại ‘cống hiến’ một câu chuyện khác nhau về toà nhà này khiến tim người đọc cứ đập thình thịch và chuyển hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Mở đầu là một câu gợi mở: “Mình mới được nghe đứa bạn kể vể số nhà 300 phố Kim Mã, không ai có thể ở trong nhà đó. Các công ty trong và ngoài nước đã thuê để làm văn phòng ở đó cũng không thể ở được. Hiện tại đang bỏ hoang, nếu ai biết cho thêm ít thông tin nhé”.

Ngay lập tức bên dưới là một dãy dài những lời bình luận ngày càng gợi trí tò mò. “Mình thì lại được nghe ngôi nhà đó trước cũng được mấy công ty thuê làm văn phòng. Nhưng không hiểu sao cứ sáng đến mở cửa là thấy bàn ghế bị xếp chổng ngược lên trời, kể cả những cái bàn họp rất to.

Ngôi nhà 300 Kim Mã dù vị trí rất đẹp nhưng luôn bỏ hoang gần 20 năm nay
Rồi tối đến bên trong có những tiếng động rất lạ. Nghe nói rằng ngày xưa có một ông người nước ngoài chết tại đây, ban ngày không sao, nhưng cứ đến đêm là bóng ma ông lại về, chạy đi chạy lại dựng hết bàn ghế lên. Ngày nào cũng bị như vậy nên các công ty sợ quá, chả ai dám thuê nữa”.

Có thành viên lôi cả nơi mình sống ra để củng cố cho câu chuyện: “Nhà em gần nhà 300 Kim Mã nên tập hợp một số tin đồn nghe được từ cha mẹ và bạn bè xung quanh: Một là ngày xưa đó là cái bệnh viện mà ai đến đó sinh nở đều… chết cả nên nhà bỏ hoang không ai dám thuê.

Tiếp nữa là cũng có chuyện cái ghế tự di chuyển. Đặt ở giữa sân thì sáng ra nó tự động chuyển vào trong mái hiên, thấy nói chiếc ghế đó ngày xưa ông Tây… hay ngồi ngắm cảnh. Và cả vài chuyện liên quan đến chiếc xích đu ở căn nhà đó. Nhưng tôi không dám đến hỏi bảo vệ vì sợ nhỡ có ma thật, ma mà nghe thấy mình hỏi chuyện thì chết.”

Nick hanhnga98 lấy cả người quen ra cho thêm phần tin cậy: “Tin mới nhận đây, ở cơ quan của tôi có bác bảo vệ, sau khi nghe tớ kể lể, trình bày, hóa ra bác ấy có quen một người bạn trước cũng làm bảo vệ ở số nhà 300 Kim Mã đó, bác kia kể là khi ngủ lại qua đêm ở đó, bác thường nằm mơ thấy có người đuổi.

bác ý ra khỏi nhà và dựng giường lên, lúc đầu nghĩ là bình thường, nhưng giấc mơ đó cứ lặp đi lặp lại khoảng một tuần khiến bác ấy sợ, cuối cùng phải bỏ việc!”.

“Tôi về phố Kim Mã đã 3 năm nay, tôi hỏi bác tôi là người ở đó từ rất lâu thì thấy bác tôi kể rằng: Ngày xưa khu đất đó là bãi tha ma quy tập mộ của người Tàu, tại khu đất đó có một cái miếu, một cây muỗm cổ thụ phải mấy người ôm gốc, một cây bàng. Bungary đã mua để xây đại sứ quán, nhưng không hiểu tại sao xây xong họ không đến làm việc và bỏ hoang từ thập niên bảy mươi.


Bên trong ngôi nhà ma 300 Kim Mã

Hiện giờ vẫn có bảo vệ trông coi và luôn luôn có 2 người ngủ trong cái phòng tầng một phía bên tay phải, mình cũng chưa bao giờ dám sang hỏi 2 người bảo vệ đó về thực hư như thế nào”, – một người khác cũng sống tại phố này bộc bạch.

Lại có thành viên làm cho câu chuyện thêm sống động ly kỳ: “Công ty em làm về bất động sản, thấy cái nhà ý có vị trí đẹp, rộng rãi, khả năng kiếm ra rất nhiều tiền vì nó ngay cạnh Rmit International, nằm ở khu ngoại giao đoàn, thế mà thấy im ỉm, lạnh lẽo. Dò hỏi mới biết được những chuyện này. Em kể cho anh bạn là mấy người định rủ nhau qua đó xem sao.

Anh ta dặn dò kỹ lưỡng: Đi vào cửa nhà, chếch chếch bên tay phải hay trái cửa có 2 cái ghế. Em đừng có động hay ngồi vào đó. Mà có ai để ý không, vụ giết người trên xe Lexus vừa rồi ấy, chiếc xe đã trôi vào đúng sát cửa của toà nhà này, liệu có phải ‘ma kéo’ vào đó không nhỉ”.

(Vụ giết người trên xe Lexus: Ngay đêm trước lễ tình nhân năm 2009, Vũ Thị Kim Anh (SN 1987, quê Cao Bằng) đã ra tay hạ sát người tình lớn tuổi và giàu có vì những mâu thuẫn bột phát. Đáng chú ý, nơi tìm thấy thi thể người đàn ông chết gục sau vô lăng chiếc xe đắt tiền chính là phía cổng phụ căn nhà 300 Kim Mã).


Hiện trường vụ giết người trên xe Lexus gần ngôi nhà 300 Kim Mã

Rồi câu chuyện không chỉ dừng lại ở lời nói, một thành viên hăng hái đề nghị: “Nghe chuyện ma cũng sợ thật, nhưng đông người chắc không sao. Có bác nào lập nhóm đi xem ma không?”. Ngay lập tức, ý tưởng này nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của các thành viên, và một người có nick Ngasocola xin giơ tay làm trưởng nhóm… ‘xem ma’.

Một số người khác tỏ ra sợ hãi : “Các bạn đi xem ma như thế nào về nhớ tường thuật lên đây nhé. Mình thì sợ lắm, không dám đi đâu”. Tuy nhiên việc tụ họp đi… xem ma vẫn chưa thực hiện được. Cứ như vậy, câu chuyện về ngôi nhà có ma cùng những lời đồn thổi tiếp tục nối dài như chưa có hồi kết.

Thực hư ngôi nhà 300 Kim Mã có ma

Bác Hồ Quang Hòa – một cán bộ Trung ương Đoàn hưu trí có nhà ở phố Đội Cấn – nơi khá gần với căn nhà số 300 Kim Mã. Bác cho biết đã chuyển đến phố Đội Cấn sinh sống hơn 40 năm và được nghe không ít chuyện đồn thổi về ngôi nhà này.

Tuy nhiên, theo bác Hòa thì từ ngày về hưu, trừ hôm mưa to gió lớn, còn lại hôm nào bác cũng đi thể dục sáng qua căn nhà này. Bác Hòa kể: “Ngôi nhà đó thuộc đất làng Vạn Phúc xưa. Bác nghe kể lại ngày xưa khu đất đó là bãi tha ma quy tập mộ của người Tàu, tại khu đất đó có một cái miếu, một cây muỗm cổ thụ phải mấy người ôm mới xuể. Sau này, người ta xây Đại sứ quán, nhưng không hiểu tại sao xây xong họ không đến làm việc và bỏ hoang lâu lắm rồi”.

Lật lại lịch sử làng Vạn Phúc không có thông tin gì nhiều. Những bậc cao niên trong làng kể lại rằng, xưa kia, Đức thánh Linh Lang đã thu nạp 121 người theo để đánh quân Tống. Khi nghĩa quân về qua Vạn Phúc, một trong số 121 người ấy đã “hóa” ở đất này.

Dân làng bèn lập miếu thờ trên dãy núi Bò, chính là khu nhà số 300 Kim Mã hiện nay. Hằng năm, các giáp (xóm) được phân công lo việc cúng lễ ở miếu. Thế nhưng, trải qua bao thăng trầm biến cố của lịch sử, việc cúng tế này đã không còn duy trì như trước đây.

Ông Nguyễn Đắc Liên, một cao niên ở làng Vạn Phúc tiếc nuối khi nói đến ngôi miếu thiêng: “Thời Pháp thuộc, tôi có nghe nói người ta đã viết về lịch sử ngôi miếu nhưng tiếc là đến bây giờ vẫn chưa tìm lại được tài liệu đó. Tất cả chỉ còn là truyền miệng”.

Ngôi nhà này trước đây là trụ sở của Đại sứ quán Bulgaria, nhưng họ đã chuyển đến số 5 phố Vạn Phúc (quận Ba Đình, Hà Nội), nên bỏ không từ đó đến nay.

Vì đây là đất thuộc Bộ Ngoại giao quản lý nên mọi hoạt động ra vào tòa nhà đều kiểm soát chặt chẽ, ít người lui tới. Có lẽ vì nhìn tòa nhà cũ kỹ như nhà hoang, nên người ta mới đồn thổi như thế. “Có ma. Nhưng đó là bọn nghiện ma túy thường lui tới. Những con nghiện đến dùng thuốc rồi bỏ lại cả kim tiêm ở đây thôi”- bà cụ lý giải thêm.

Theo cách lý giải của bác Hòa: “Do người ta không giải thích được vì sao giữa Thủ đô nhộn nhịp, hoa lệ mà lại tồn tại một ngôi nhà to để hoang, dãi dầu năm tháng nên đã nghĩ ra chuyện ma quỷ nhảm nhí để giải thích”.

Tại sao ngôi nhà 300 Kim Mã nhiều năm không có người ở?

GS.TS Ngô Đức Thịnh, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu và bảo tồn văn hóa tín ngưỡng dân gian Việt Nam, một chuyên gia về phong thủy – địa lý đã có câu trả lời cho ngôi nhà ma 300 Kim Mã này.

Giáo sư Thịnh nói căn nhà “vô cùng đắc địa”, nhưng ông cũng cho rằng, có thể do lối kiến trúc không đẹp, cổ xưa nên đã cản trở nhu cầu con người hiện đại muốn chuyển về sử dụng.

“Tôi cũng chưa làm một nghiên cứu nào cụ thể, nhưng dựa vào thực tế quan sát và các thông tin tìm hiểu được, có thể thấy rằng, căn nhà này không loại trừ khả năng nằm ở thế đất xấu, khí âm vượng, khiến con người sống trên đó luôn có cảm giác mệt mỏi”, GS Thịnh nói.

Theo lời giải thích của ông, trái đất cũng giống như một cơ thể sống có điểm mạnh (khí dương vượng) và điểm yếu (khí âm vượng).


Bóng ma bí ẩn xuất hiện tại ngôi nhà 300 Kim Mã từng gây xôn xao dư luận một thời

Những địa điểm tụ khí dương (đất lành) nếu nhỏ thuân cho xây cất nhà cửa, lớn hơn làm làng mạc, thôn xóm. Còn nếu rất vượng và rộng rãi thì thậm chí có thể được chọn làm kinh đô.

Ngược lại, những nơi vượng khí âm (đất dữ) thường được chọn làm bãi tha ma, nghĩa trang và đặc biệt không thuận để con người sinh sống và cũng chẳng ai muốn sống trên đó.

Đồng quan điểm, TS Vũ Bằng (Phó Viện trưởng Viện Nước và công nghệ môi trường) cũng đặt giả thiết, căn nhà trên nằm ở phần đất xấu, hay nói theo khoa học là có tia đất xấu.

TS Bằng là người sáng chế chiếc máy đo tia đất, các thông số trên máy có thể biết được tương đối khu vực đất là lành hay dữ. Ông cũng hứa sẽ cùng chúng tôi đi kiểm chứng lại lần cuối về tia đất ở khu vực nhà 300 Kim Mã.

Tiếp tục hành trình đi giải mã sự bí ẩn, sau nhiều công sức tìm kiếm, chúng tôi đã tìm gặp được ông Chu Văn K., 50 tuổi, trú tại phố Đội Cấn.

Ông K. là trường hợp nghiện ma túy duy nhất còn sống sót trong đám bạn cùng trang lứa, sau khi cơn bão “cái chết trắng” càn quét quà Hà Nội những năm 90 của thế kỷ trước.

Theo lời người đàn ông này, nhiều năm trở về trước, do nhu cầu cần một địa điểm để chích hút ma túy, nhóm bạn ông đã chọn căn nhà bỏ hoang 300 Kim Mã để làm “bãi đáp”.

Do thời đó, điện đóm còn chưa nhiều, nên khi chích thì ánh đèn leo lét từ những mồi thuốc, cộng với tiếng rên rỉ khi đang “phê”, cùng những bóng người gầy guộc run rẩy hắt trên cửa sổ đã khiến người qua đường chú ý.

Một đồn mười, mười đồn trăm và câu chuyện ma mị đã xuất phát từ đó. Việc này vô hình chung đã giúp ích cho nhóm thanh niên nghiện ngập có một địa điểm lý tưởng để “hành sự” mà chẳng cần lo lắng người lạ lai vãng tới.

Như vậy, tất cả những câu chuyện đồn thổi, phủ bóng đen bí ẩn lên căn nhà 300 Kim Mã suốt hàng chục năm qua, đều đã bị phản bác trong hành trình tìm kiếm sự thật về ngôi nhà này.

Loading...